KINH THÁNH CỰU ƯỚC

I. 1. Sách sáng thế

 

 

  SÁCH TIÊN TRI MICA (Mi-kha)

(Nguồn copy : https://giotregiaoxutando.wordpress.com/)

– Chương 01 –

 

1 Có lời Ðức Chúa phán với ông Mi-kha, người Mô-re-sét, dưới thời các vua Giu-đa là Giô-tham, A-khát và Khít-ki-gia: đây là điều ông đã thấy liên quan đến Sa-ma-ri và Giê-ru-sa-lem.

 

I. Ít-Ra-En Bị Kiện, Ðe Dọa Và Trừng Phạt

 

Án xử Sa-ma-ri

 

2 Hãy nghe đây, hỡi chư dân,

 

hãy lắng tai, này trái đất cùng muôn loài muôn vật!

 

Từ thánh điện của Người,

 

Ðức Chúa là Chúa Thượng sẽ làm chứng tố cáo các ngươi.

 

3 Quả thật, này Ðức Chúa ra khỏi nơi thánh của Người,

 

Người ngự xuống và chà đạp các nơi cao trên mặt đất.

 

 

4 Dưới chân Người núi non tan chảy,

 

các thung lũng rạn nứt như sáp ong gặp lửa,

 

như nước đổ xuống từ dốc cao.

 

5 Tất cả những điều ấy đều vì tội phản nghịch của Gia-cóp,

 

vì tội lỗi của nhà Ít-ra-en.

 

Ai đã khiến Gia-cóp phản nghịch,

 

há chẳng phải Sa-ma-ri sao?

 

Ai đã xúi Giu-đa thờ ngẫu tượng,

 

há chẳng phải Giê-ru-sa-lem sao?

 

6 Ta sẽ làm cho Sa-ma-ri ra hoang tàn đổ nát giữa cánh đồng

 

và biến thành đất trồng nho.

 

Nền đá của nó, Ta cho rớt xuống thung lũng,

 

móng của nó, Ta sẽ để trơ ra.

 

7 Mọi tượng thần nó thờ sẽ bị đập vỡ tan,

 

mọi món quà nó nhận sẽ bị lửa đốt cháy,

 

mọi ngẫu tượng của nó sẽ bị phá tan tành.

 

Bởi vì nó đã thu được nhờ quà của gái điếm,

 

nên tất cả sẽ lại trở thành quà cho gái điếm.

 

Bài ai ca khóc các thành miền đất thấp

 

8 Vì vậy, tôi muốn thương khóc và rống lên,

 

tôi sẽ đi chân không và để mình trần,

 

tôi sẽ rên rỉ như chó sói, khóc than như đà điểu.

 

9 Vết thương của nó thật vô phương cứu chữa,

 

vì vết thương ấy lan mãi đến Giu-đa,

 

đụng tới cổng thành dân tôi ở, cho đến tận Giê-ru-sa-lem.

 

10 Các ngươi đừng loan tin ở Gát ở… cũng đừng khóc lóc làm gì,

 

tại Bết Lơ-áp-ra, hãy lăn lộn trên đất.

 

11 Hỡi dân cư ở Sa-phia trần truồng, nhục nhã, hãy đi tới. ..

 

Dân cư ở Xa-a-nan không dám ra khỏi thành;

 

cảnh tang tóc tại Bết Ha Ê-xen

 

khiến các ngươi không thể ở lại đó nữa.

 

12 Dân cư ở Ma-rốt, lo sợ cho của cải mình,

 

vì tai hoạ từ Ðức Chúa giáng xuống

 

tại cổng thành Giê-ru-sa-lem.

 

13 Hỡi dân cư ở La-khít, hãy thắng ngựa vào xe.

 

Chính ngươi mở đường cho con gái Xi-on phạm tội,

 

vì nơi ngươi, người ta đã thấy các tội phản nghịch của Ít-ra-en.

 

14 Vì thế, ngươi sẽ đem Mô-re-sét Gát làm của hồi môn.

 

Còn Bết Ác-díp sẽ khiến các vua Ít-ra-en phải thất vọng.

 

15 Hỡi dân cư ở Ma-rê-sa, Ta sẽ lại trao ngươi cho quân xâm lược,

 

vinh quang của Ít-ra-en sẽ phải rời sang tận A-đu-lam.

 

16 Hãy cắt tóc cạo đầu thương cho những người con yêu quý;

 

hãy để đầu hói như diều hâu,

 

thương cho chúng đã phải xa ngươi mà đi đày.

 

– Chương 02 –

 

Chống những kẻ trục lợi

 

1 Khốn thay những kẻ nằm trên giường

 

toan tính chuyện xấu xa, lập mưu làm điều ác!

 

Vừa tảng sáng đã đem ra thực hiện

 

vì nắm sẵn quyền bính trong tay.

 

2 Muốn cánh đồng nào là chúng cướp lấy,

 

muốn ngôi nhà nào là chúng chiếm đoạt.

 

Chúng bắt giữ cả chủ lẫn nhà, cả người lẫn gia nghiệp.

 

3 Vì vậy, Ðức Chúa phán như sau:

 

Ta toan tính giáng hoạ xuống gia tộc này

 

khiến các ngươi không rút cổ ra được,

 

cũng không thể ngẩng đầu bước đi, vì thời đó sẽ là thời tai hoạ.

 

4 Ngày ấy, người ta sẽ ngâm thơ chế giễu các ngươi,

 

sẽ cất lên bài ca than vãn: “Chúng tôi đã bị huỷ diệt hoàn toàn,

 

phần đất của dân tôi đã vào tay kẻ khác.

 

Than ôi, người ta lại tước đoạt của tôi,

 

và chia đồng ruộng của chúng tôi cho quân phản nghịch!”

 

5 Vì vậy, trong đại hội của Ðức Chúa

 

sẽ chẳng ai chăng dây chia phần cho ngươi.

 

Ngôn sứ loan báo điều bất hạnh

 

6 Có kẻ nói: “Ðừng nói tiên tri nữa!

 

Người ta đừng nói tiên tri như thế này:

 

nhục nhã sẽ không rời xa chúng ta!

 

7 Nhà Gia-cóp hỡi, liệu có thể nói:

 

Ðức Chúa đã hết kiên nhẫn rồi sao?

 

Lẽ nào Người lại hành động như thế?”

 

Những điều tôi nói chẳng sinh ích lợi

 

cho những kẻ theo đường chính trực hay sao?

 

8 Các ngươi đã nổi lên như kẻ thù chống lại dân Ta,

 

các ngươi giựt áo choàng ra khỏi áo dài

 

của những kẻ trở về từ mặt trận

 

đang điềm nhiên đi đường.

 

9 Phụ nữ của dân Ta, các ngươi đuổi khỏi mái nhà thân yêu của họ.

 

Còn con cái họ, các ngươi đã vĩnh viễn lấy đi

 

niềm vinh dự Ta đã ban cho chúng.

 

10 Hãy trỗi dậy lên đường!

 

Ðây không phải là chốn nghỉ ngơi,

 

vì ngươi ra ô uế, nên sẽ bị tiêu diệt,

 

một cuộc tiêu diệt vô cùng thảm khốc.

 

11 Nếu người nào cao hứng thốt ra lời phỉnh gạt:

 

Cứ đưa rượu đưa thức có men cho tôi uống,

 

tôi sẽ nói tiên tri sao có lợi cho anh”,

 

thì người ấy chính là tiên tri của dân này!

 

Lời hứa tái thiết

 

12 Ta sẽ quy tụ cả nhà Gia-cóp,

 

sẽ tập hợp số còn sót của nhà Ít-ra-en,

 

sẽ gom chúng lại như đàn chiên trong chuồng,

 

như đàn vật giữa đồng cỏ, khiến chúng không còn sợ ai nữa.

 

13 Người mở đường đưa chúng tiến lên,

 

chúng chọc một lỗ hổng, đi qua cổng và ra ngoài.

 

Ðức Chúa, Vua của chúng đi qua trước, chính Người sẽ dẫn đầu.

 

– Chương 03 –

 

Chống các thủ lãnh áp bức dân

 

1 Và tôi nói: Vậy hãy nghe đây, hỡi các thủ lãnh nhà Gia-cóp,

 

hỡi các tướng lãnh nhà Ít-ra-en, nhiệm vụ của các ông

 

há chẳng phải là thi hành công lý?

 

2 Thế mà các ông lại ghét điều lành, ưa điều ác,

 

các ông lột da khỏi thân người ta và lóc thịt khỏi xương của họ.

 

3 Chúng ăn thịt dân tôi và lột da khỏi mình họ;

 

xương của họ, chúng đập gãy tan.

 

Chúng chặt ra từng mảnh như thịt trong chảo, trong nồi.

 

4 Bấy giờ chúng kêu lên cùng Ðức Chúa,

 

nhưng Người chẳng đáp lời.

 

Thời ấy, Người ngoảnh mặt làm ngơ

 

vì chúng đã làm điều gian ác.

 

Chống các ngôn sứ hám lợi

 

5 Ðức Chúa phán thế này

 

về các ngôn sứ đã làm cho dân tôi lầm lạc:

 

Khi răng chúng cắn được cái gì thì chúng hô: “Bình an”,

 

còn khi không ai bỏ gì vào miệng chúng,

 

thì chúng lại mở cuộc thánh chiến tấn công họ.

 

6 Vì thế, các ngươi chỉ có đêm mà không có thị kiến,

 

chỉ có tối tăm mà không bói toán được gì.

 

Ðối với các ngôn sứ, mặt trời sẽ lặn, và ngày sẽ ra tối tăm.

 

7 Các nhà chiêm thị sẽ xấu hổ, bọn bói toán sẽ bẽ mặt hổ ngươi,

 

tất cả bọn chúng phải che môi bịt miệng

 

vì Thiên Chúa không đáp lời.

 

8 Phần tôi, trái lại, nhờ thần khí của Ðức Chúa,

 

tôi được đầy sức mạnh, công lý và can trường

 

để loan báo cho nhà Gia-cóp biết tội phản nghịch,

 

cho nhà Ít-ra-en biết tội lỗi của nó.

 

Báo cho nhà chức trách về cảnh điêu tàn của Xi-on

 

9 Hãy nghe đây, hỡi các thủ lãnh nhà Gia-cóp,

 

hỡi các tướng lãnh nhà Ít-ra-en, là những kẻ ghê tởm công lý

 

và bẻ cong những gì ngay thẳng.

 

10 Các ngươi xây Xi-on bằng máu,

 

dựng Giê-ru-sa-lem bằng bất công.

 

11 Các thủ lãnh của nó xét xử dựa theo quà cáp,

 

các tư tế dạy bảo vì tiền, các ngôn sứ bói toán vì bạc.

 

Chúng ỷ vào Ðức Chúa mà nói:

 

Ðức Chúa chẳng ở giữa chúng ta hay sao?

 

Tai hoạ sẽ chẳng giáng xuống chúng ta đâu!”

 

12 Bởi vậy, chính vì các ngươi lầm lỗi

 

mà Xi-on sẽ thành ruộng cày,

 

Giê-ru-sa-lem nên chốn tan hoang,

 

và núi Ðền Thờ hoá ra nơi cao rậm rạp.

 

– Chương 04 –

 

II. Các Lời Hứa Với Xion

 

Triều đại tương lai của Ðức Chúa ở Xi-on

 

1 Trong tương lai, núi Nhà Ðức Chúa

 

đứng kiên cường vượt đỉnh các non cao, vươn mình trên hết mọi ngọn đồi.

 

Nước nước dập dìu đưa nhau tới,

 

2 dân dân lũ lượt kéo nhau đi.

 

Rằng: “Ðến đây, ta cùng lên núi Ðức Chúa,

 

lên Nhà Thiên Chúa của Gia-cóp,

 

để Người dạy ta biết lối của Người

 

và bước theo đường Người chỉ vẽ.”

 

Vì từ Xi-on, thánh luật ban xuống,

 

từ Giê-ru-sa-lem, lời Ðức Chúa phán truyền.

 

3 Người sẽ đứng làm trọng tài giữa muôn nước

 

và phân xử cho các dân hùng mạnh mãi tận xa.

 

Họ sẽ đúc gươm đao thành cuốc thành cày,

 

rèn giáo mác nên liềm nên hái.

 

Dân này nước nọ sẽ không còn vung kiếm đánh nhau

 

và thiên hạ thôi học nghề chinh chiến.

 

4 Mỗi người sẽ ngồi dưới cây vả cây nho của mình,

 

không còn ai quấy phá.

 

Miệng Ðức Chúa các đạo binh đã phán như vậy.

 

5 Thật vậy, tất cả các dân đều bước đi

 

nhân danh thần của mình; còn chúng ta, chúng ta tiến bước

 

nhân danh Ðức Chúa, Thiên Chúa của chúng ta,

 

đến muôn thuở muôn đời.

 

Ðàn chiên tản mác được tập hợp ở Xi-on

 

6 Ngày ấy – sấm ngôn của Ðức Chúa –

 

chiên nào què, Ta sẽ quy tụ lại,

 

chiên nào đi lạc xa hay bị Ta giáng hoạ, Ta sẽ tập hợp về.

 

7 Ta sẽ dùng chiên què làm số sót,

 

biến chiên đi lạc thành dân tộc hùng cường.

 

Ðức Chúa sẽ cai trị chúng tại núi Xi-on

 

từ nay đến muôn đời muôn thuở.

 

8 Phần ngươi, hỡi Tháp của Ðàn Chiên,

 

hỡi Ðồi của con gái Xi-on,

 

vương quốc của con gái Giê-ru-sa-lem

 

và vương quyền thuở trước, sẽ lại trở về với ngươi.

 

Xi-on bị bao vây, lưu đày và được giải thoát

 

9 Tại sao bây giờ ngươi lại kêu la ầm ĩ?

 

Nơi ngươi nào chẳng có vua sao?

 

Hay cố vấn của ngươi đã bị tiêu diệt

 

khiến ngươi phải quằn quại đau đớn

 

như người phụ nữ lúc sinh con?

 

10 Hỡi con gái Xi-on, hãy đớn đau quằn quại,

 

hãy kêu la như phụ nữ lúc sinh con,

 

vì giờ đây, ngươi phải đi khỏi thành và ra đồng ruộng mà ở.

 

Ngươi phải đi đến tận Ba-by-lon

 

và tại đó ngươi sẽ được cứu thoát;

 

ở đó Ðức Chúa sẽ chuộc ngươi lại từ tay kẻ thù ngươi.

 

Các nước bị đập tan ở Xi-on

 

11 Bây giờ đông đảo các dân hợp nhau lại đánh ngươi,

 

chúng nói: “Phải làm cho Xi-on ra ô uế,

 

ta sẽ thích chí đưa mắt nhìn Xi-on.”

 

12 Nhưng chúng nào có biết chương trình của Ðức Chúa,

 

cũng chẳng hiểu chi ý định của Người.

 

Quả vậy, Người đã tập trung chúng lại như lúa trên sân phơi.

 

13 Hỡi con gái Xi-on, hãy đứng lên đạp lúa,

 

vì Ta sẽ làm cho sừng ngươi cứng như sắt,

 

và cho móng ngươi vững như đồng.

 

Ngươi sẽ giẫm nát nhiều dân.

 

Ngươi hãy biệt hiến kính Ðức Chúa

 

những của chúng cướp được

 

và dâng tiến Chúa Thượng mọi giàu sang của chúng.

 

Nguy khốn và vinh quang của vương triều Ða-vít

 

14 Bây giờ, hỡi con gái hiếu chiến, hãy rạch mình;

 

chúng vây hãm tấn công ta,

 

lại dùng gậy đánh vào má vị thẩm phán Ít-ra-en.

 

– Chương 05 –

 

1 Phần ngươi, hỡi Bê-lem Ép-ra-tha,

 

ngươi nhỏ bé nhất trong các thị tộc Giu-đa,

 

từ nơi ngươi, Ta sẽ cho xuất hiện

 

một vị có sứ mạng thống lãnh Ít-ra-en.

 

Nguồn gốc của Người có từ thời trước, từ thuở xa xưa.

 

2 Vì thế, Ðức Chúa sẽ bỏ mặc Ít-ra-en

 

cho đến thời một phụ nữ sinh con.

 

Bấy giờ những anh em sống sót của người con đó

 

sẽ trở về với con cái Ít-ra-en.

 

3 Người sẽ dựa vào quyền lực Ðức Chúa,

 

vào uy danh Ðức Chúa, Thiên Chúa của Người

 

mà đứng lên chăn dắt họ. Họ sẽ được an cư lạc nghiệp,

 

vì bấy giờ quyền lực Người sẽ trải rộng ra đến tận cùng cõi đất.

 

Người sẽ chiến thắng Át-sua

 

4 Chính Người sẽ đem lại hoà bình.

 

Khi Át-sua xâm nhập xứ sở

 

và giày đạp đất nước chúng ta,

 

chúng ta sẽ đặt bảy mục tử và tám thủ lãnh chống lại chúng.

 

5 Họ sẽ dùng gươm mà cai trị đất Át-sua,

 

lấy giáo mà cai trị xứ Nim-rốt.

 

Nhưng Người sẽ giải thoát chúng ta khỏi Át-sua

 

khi nó xâm nhập xứ sở, và giày xéo lãnh thổ chúng ta.

 

Vai trò tương lai của số còn sót lại giữa chư dân

 

6 Bấy giờ giữa chư dân, số còn sót lại của nhà Gia-cóp

 

sẽ như sương Ðức Chúa gửi đến,

 

như sương móc trên đám cỏ xanh.

 

Nó không cậy trông ở người thế,

 

chẳng mong chi nơi con cái loài người.

 

7 Bấy giờ giữa muôn nước muôn dân, số còn sót lại của nhà Gia-cóp

 

sẽ như sư tử giữa thú rừng, như sư tử con giữa chiên dê.

 

Ði tới đâu, nó cũng giày đạp, cấu xé, mà không ai cứu nổi.

 

Ðức Chúa sẽ loại bỏ mọi sức quyến rũ

 

8 Xin Ngài giơ tay đánh phạt quân thù

 

và mọi thù địch của Ngài phải tiêu vong.

 

9 Trong ngày ấy, sấm ngôn của Ðức Chúa, điều này sẽ xảy ra:

 

Ta sẽ cho ngựa của ngươi biến khỏi xứ,

 

sẽ huỷ diệt xe trận của ngươi.

 

10 Ta sẽ phá huỷ các thành trong xứ

 

và sẽ triệt hạ tất cả các thành kiên cố của ngươi.

 

11 Ta sẽ dẹp hết mọi trò pháp thuật khỏi tay ngươi

 

và ở nơi ngươi sẽ không còn các thầy chiêm tinh.

 

12 Ta sẽ dẹp hết các ngẫu tượng, các trụ thờ của ngươi ra khỏi xứ.

 

Ngươi sẽ không còn sụp lạy những gì tay ngươi làm ra.

 

13 Ta sẽ nhổ các cột thờ của ngươi ra khỏi xứ

 

và triệt hạ các thành của ngươi.

 

14 Ta sẽ nổi cơn lôi đình thịnh nộ

 

để báo thù chư dân đã không chịu nghe lời Ta.

 

– Chương 06 –

 

III. Ít-Ra-En Lại Bị Kiện Cáo,

 

Khiển Trách Và Ðe Dọa

 

Ðức Chúa kiện cáo dân Người

 

1 Các ngươi hãy nghe điều Ðức Chúa phán:

 

Ðứng lên! Hãy mở một vụ kiện trước các núi,

 

các đồi phải nghe tiếng của ngươi! “

 

2 Hãy nghe vụ kiện của Ðức Chúa, hỡi các núi,

 

hỡi nền tảng vững bền của cõi đất, nghe đây!

 

Vì Ðức Chúa đang kiện cáo dân Người,

 

Người tranh luận với Ít-ra-en.

 

3 “Dân Ta hỡi, Ta đã làm gì ngươi?

 

Ta đã làm chi khiến ngươi phiền lòng? Hãy trả lời cho Ta.

 

4 Phải chăng vì Ta đã đưa ngươi lên từ đất Ai-cập,

 

đã giải thoát ngươi khỏi cảnh tôi đòi,

 

đã sai Mô-sê, A-ha-ron và Mi-ri-am đến hướng dẫn ngươi?”

 

5 Dân Ta hỡi, hãy nhớ lại những gì

 

Ba-lác, vua Mô-áp, đã dự định

 

và những gì Bi-lơ-am, con Bơ-o, đã trả lời cho nó?

 

từ Sít-tim cho đến Ghin-gan,

 

để ngươi nhận biết hồng ân của Ðức Chúa.

 

6 [Dân tự hỏi mình rằng:]

 

Tôi sẽ mang gì vào chầu Ðức Chúa

 

và cúi mình trước Thiên Chúa tối cao?

 

Phải chăng tôi sẽ mang những lễ toàn thiêu,

 

những con bê một tuổi vào chầu Ðức Chúa?

 

7 Phải chăng Ðức Chúa ưa thích từng ngàn dê đực,

 

và hằng vạn suối dầu?

 

Phải chăng tôi sẽ dâng con trai đầu lòng để chuộc lỗi cho tôi,

 

dâng con ruột để đền tội cho chính mình?”

 

8 (Ngôn sứ đáp:)

 

Hỡi người, bạn đã được nói cho hay điều nào là tốt,

 

điều nào Ðức Chúa đòi hỏi bạn:

 

đó chính là thực thi công bình, quý yêu nhân nghĩa

 

và khiêm nhường bước đi với Thiên Chúa của bạn.”

 

Chống sự gian giảo của dân thành

 

9 Ðây là tiếng Ðức Chúa kêu gọi thành,

 

kính sợ danh Ngài là điều thật khôn ngoan.

 

Hãy nghe, hỡi chi tộc và đại hội của thành.

 

10 Hỡi nòi gian ác, làm sao Ta chịu nổi

 

những của cải chiếm được bằng dối gian,

 

ê-pha thiếu hụt, xấu xa ghê tởm?

 

11 Ta coi là liêm chính thế nào được

 

những bàn cân gian trá, những túi đựng các quả cân gian?

 

12 Hạng giàu có trong thành thì hung hãn,

 

còn dân thành lại quen ăn gian nói dối,

 

miệng hay nói lời lẽ gian tà.

 

13 Bây giờ, đến lượt Ta, Ta bắt đầu trừng phạt ngươi,

 

vì tội ngươi, Ta sẽ làm cho ngươi ra hoang tàn đổ nát.

 

14 Phần ngươi, ngươi sẽ ăn mà không được no thoả,

 

nạn đói kém sẽ hành hạ ngươi.

 

Ngươi cất giấu, nhưng không thể đem đi an toàn,

 

những gì ngươi đem đi an toàn, Ta sẽ nộp cho gươm.

 

15 Phần ngươi, ngươi sẽ gieo mà không được gặt;

 

chính ngươi sẽ đạp trái ô-liu, nhưng không được xức dầu;

 

ngươi ép nho mà không được uống rượu.

 

Gương Sa-ma-ri

 

16 Người ta theo các thói tục của Om-ri

 

và mọi hành vi của nhà A-kháp.

 

Các ngươi đã chạy theo các lời khuyên của chúng,

 

khiến Ta để cho ngươi ra đổ nát hoang tàn,

 

và dân ngươi thành trò cười cho thiên hạ;

 

các ngươi sẽ phải chuốc lấy nỗi nhục của dân Ta.

 

– Chương 07 –

 

Bất công ở khắp nơi

 

1 Khốn thân tôi! Vì tôi giống như người hái quả trong mùa hè,

 

như người đi mót nho trong mùa thu hoạch:

 

không tìm được chùm nho nào để ăn,

 

chẳng gặp quả đầu mùa tôi hằng ưa thích.

 

2 Kẻ hiếu trung đã biệt dạng khỏi xứ;

 

không còn người lương thiện chốn dương gian.

 

Tất cả đều đợi dịp gây đổ máu,

 

người này đặt lưới dò hãm hại người kia.

 

3 Bàn tay chúng thạo làm điều ác:

 

thủ lãnh chuyên phiền hà, thẩm phán quen đòi quà hối lộ,

 

bậc trưởng thượng buông lời độc ác

 

luân thường đạo lý bị ngửa nghiêng;

 

4 trong bọn chúng, người tốt hơn cả cũng như cây ngấy,

 

người lương thiện nhất chẳng khác gì bụi gai.

 

Ðây là ngày những người canh gác đã báo cho ngươi:

 

ngươi sẽ bị hình phạt giáng xuống, bấy giờ sẽ là thời hỗn loạn.

 

5 Các ngươi đừng tin tưởng bạn bè,

 

đừng trông cậy vào người thân cận,

 

với kẻ chung chăn gối, coi chừng chớ hé môi.

 

6 Quả thật, con trai khinh thường cha,

 

con gái đứng lên chống lại mẹ,

 

nàng dâu chống mẹ chồng, người trong nhà lại hoá ra thù địch.

 

7 Phần tôi, tôi ngóng đợi Ðức Chúa,

 

tôi cậy trông Thiên Chúa, Ðấng cứu độ tôi;

 

Thiên Chúa của tôi sẽ nghe tiếng tôi kêu cầu.

 

IV. Niềm Hy Vọng

 

Xi-on bị kẻ thù sỉ nhục

 

8 Hỡi kẻ thù của tôi, đừng đắc chí nhạo cười!

 

Nếu có ngã, tôi sẽ đứng dậy;

 

nếu tôi ở trong bóng tối, Ðức Chúa sẽ là ánh sáng cho tôi.

 

9 Vì tôi đắc tội với Ðức Chúa,

 

tôi sẽ phải gánh chịu cơn giận của Người,

 

tới khi Người biện hộ và bảo vệ tôi.

 

Người sẽ dẫn tôi ra ánh sáng,

 

và tôi sẽ được thấy đức công chính của Người.

 

10 Nhìn thấy thế, kẻ thù tôi phải nhuốc nhơ xấu hổ.

 

Nó nói với tôi: “Ðức Chúa, Thiên Chúa của ngươi ở đâu?”

 

Tôi sẽ đưa mắt nhìn nó cách khinh bỉ,

 

khi nó bị chà đạp dưới chân như bùn đất ngoài đường.

 

Lời sấm tiên báo ngày hồi phục

 

11 Ðó là ngày tái thiết tường thành của ngươi,

 

ngày ấy, biên giới của ngươi sẽ mở rộng.

 

12 Ngày ấy, người ta sẽ tuôn đến với ngươi,

 

từ Át-sua đến các thành Ai-cập, từ Ai-cập đến sông Cả,

 

từ biển này qua biển nọ, từ núi này đến tận núi kia.

 

13 Ðất sẽ trở nên khô cằn vì dân cư của nó:

 

đó là hậu quả do các việc chúng làm.

 

Cầu xin cho các nước phải hỗn độn

 

14 (Lạy Ðức Chúa,) xin Ngài dùng gậy chăn dắt dân

 

là đàn chiên, là cơ nghiệp của Ngài,

 

đang biệt cư trong rừng giữa vườn cây ăn trái.

 

Xin đưa họ tới đồng cỏ miền Ba-san và Ga-la-át

 

như những ngày thuở xa xưa.

 

15 Như thời Ngài ra khỏi đất Ai-cập,

 

xin Ngài cho chúng con thấy những kỳ công.

 

16 Chư dân sẽ nhìn và phải nhuốc nhơ xấu hổ

 

dù chúng rất hùng cường.

 

Chúng sẽ lấy tay bịt miệng, tai chúng sẽ ù đi.

 

17 Chúng sẽ phải liếm bụi như rắn, như loài bò sát trên mặt đất.

 

Từ trong đồn luỹ, chúng sẽ run rẩy kéo nhau ra

 

mà đến với Ðức Chúa là Thiên Chúa chúng ta.

 

Chúng sẽ kinh hãi khiếp sợ Ngài.

 

Xin Thiên Chúa thứ tha

 

18 Thần minh nào sánh được như Ngài, Ðấng chịu đựng lỗi lầm,

 

Ðấng bỏ qua tội ác cho phần còn sót lại của cơ nghiệp Ngài?

 

Người không giữ mãi cơn giận, nhưng chuộng lòng nhân nghĩa,

 

19 Người sẽ lại thương xót chúng ta,

 

tội lỗi chúng ta, Người chà đạp dưới chân.

 

Mọi lỗi lầm chúng ta, Người ném xuống đáy biển.

 

20 Ngài sẽ bày tỏ lòng thành tín cho Gia-cóp,

 

và tình thương cho Áp-ra-ham,

 

như đã thề với tổ phụ chúng con từ thuở trước.